Sầu riêng Việt Nam và câu chuyện cadimi: vì sao và phải làm gì?
Cadimi trong sầu riêng liên quan đến đất chua và phân lân. Bài viết phân tích nguyên nhân, cách kiểm tra đất và quy trình giảm rủi ro theo mùa.
Bối cảnh
Hồi tháng 5/2024, một người bạn làm xuất khẩu sầu riêng nhắn cho tôi: "Bên Trung Quốc vừa trả về 30 container". Tôi nghĩ chắc lỗi giấy tờ thôi. Hóa ra không. Tổng cục Hải quan Trung Quốc (GACC) vừa phát cảnh báo đầu tiên: 30 lô sầu riêng Việt Nam xuất khẩu trong khoảng tháng 5/2023 đến tháng 1/2024 vượt ngưỡng cadimi (Cd) cho phép — 0,05 mg/kg theo tiêu chuẩn GB 2762.
Đó là tin nhắn đầu tiên trong một chuỗi tin xấu kéo dài hơn một năm.
Đến tháng 6/2024, Trung Quốc báo thêm 77 lô nữa vượt ngưỡng, đình chỉ 15 cơ sở đóng gói và 18 vùng trồng. Sang bốn tháng đầu năm 2025, xuất khẩu sầu riêng sang Trung Quốc lao xuống còn 35.000 tấn — bằng 20% chỉ tiêu, giảm 56% so với cùng kỳ năm trước. Khoảng 200 container bị trả về Việt Nam. Trong khi đó, Thái Lan — vốn đã xây hệ thống kiểm soát cadimi từ lâu — nhanh chóng giành lại 86% thị phần sầu riêng tại Trung Quốc, đẩy phần của Việt Nam từ 62% xuống chỉ còn 11% trong tháng 1–2/2025.
Đây không phải vài lô xui xẻo, cũng không phải chuyện kỹ thuật riêng lẻ của vài nhà vườn. Đây là hậu quả tích lũy của cả một thập kỷ canh tác — và muốn gỡ, ta phải hiểu nó từ gốc.
Tại sao trong trái sầu riêng lại có cadimi?
Câu hỏi đầu tiên người ta hay hỏi: cây sầu riêng tự sinh ra cadimi à? Không. Cd là kim loại nặng đến từ đất, được rễ cây hút lên rồi đi theo dòng nhựa vào quả. Vậy Cd vào đất từ đâu? Có hai con đường chính, và cả hai đều liên quan trực tiếp đến cách chúng ta canh tác.
Con đường thứ nhất: đá phosphate và phân lân
Hầu hết quặng phosphate thương mại trên thế giới — nguyên liệu để làm DAP, MAP, SSP và NPK — đến từ các tầng trầm tích biển cổ ở Bắc Phi (Maroc, Tunisia, Algeria). Đặc điểm của những trầm tích này là cadimi đã lắng đọng cùng apatite suốt hàng triệu năm trong môi trường biển kỷ Phấn Trắng và Eocene. Khi nhà máy nghiền quặng và chế biến thành phân, Cd đi theo, ẩn mình trong từng hạt phân DAP nông dân rải xuống vườn.
Mức Cd trong quặng phosphate khác nhau rất nhiều tùy nguồn:
| Nguồn quặng phosphate | Hàm lượng Cd (mg/kg) |
|---|---|
| Bắc Phi (Maroc, Tunisia, Algeria) — trầm tích | 30 đến hơn 500 |
| Mỹ (Florida, Idaho) — biến thiên rộng | 0,15 đến 507 |
| Nga — Bán đảo Kola — đá magma | 0,3 đến 2 |
| Việt Nam — apatite Lào Cai | <5 g Cd/tấn P₂O₅ (rất thấp) |
Tức là cùng tên DAP, nhưng phân làm từ quặng Bắc Phi có thể chứa Cd cao gấp 30–100 lần phân làm từ apatite Lào Cai hay Kola. Hai bao 50 kg trông bên ngoài giống hệt nhau, nhưng "lý lịch" hóa học hoàn toàn khác.
Liên minh EU đã đưa ra quy định từ tháng 7/2022 (Regulation 2019/1009): phân lân CE-mark không được vượt 60 mg Cd/kg P₂O₅, và sản phẩm "nhãn xanh" phải dưới 20 mg/kg P₂O₅. Việt Nam có chuẩn riêng — 12 mg Cd/kg sản phẩm — nhưng vì cách tính theo "sản phẩm" thay vì theo P₂O₅, nên việc so sánh trực tiếp với EU không đơn giản: với DAP (46% P₂O₅), chuẩn Việt Nam quy đổi ra khoảng 26 mg/kg P₂O₅ (chặt hơn EU); nhưng với SSP (16% P₂O₅), lại tương đương khoảng 75 mg/kg P₂O₅ (lỏng hơn). Vấn đề lớn hơn cả chuẩn là việc thực thi — có thật sự test từng lô phân nhập khẩu không? Tháng 5/2025, Vinacam Group đã gửi văn bản tới Thủ tướng, đặt nghi vấn về một loại DAP nhập từ Hàn Quốc đang được dùng phổ biến ở Tiền Giang, Long An, Đồng Tháp. Giả thuyết chưa được xác minh độc lập, nhưng cơ chế thì phù hợp với khoa học.
Ấn Độ — nước có nền nông nghiệp lớn và phụ thuộc nặng vào phân lân nhập khẩu — đã chứng kiến chính xác hiện tượng này. Một nghiên cứu công bố năm 2025 trên Frontiers in Soil Science do nhóm Đại học Central Punjab thực hiện trên 149 mẫu đất nông nghiệp vùng Bathinda–Mansa cho thấy DAP là loại phân có hàm lượng Cd cao nhất trong các nhóm được khảo sát (trung bình khoảng 6,7 mg/kg), trong khi urê và kali gần như sạch. Quan trọng hơn, dữ liệu dài hạn ở Ấn Độ cho thấy sau vài chục năm bón phân lân đều đặn, lượng Cd trong tầng đất mặt có thể tăng lên hàng chục lần. Điều này có nghĩa: nếu ta cứ bón mà không kiểm soát chất lượng phân, Cd sẽ tích lũy âm thầm trong đất — và một ngày nào đó cây sẽ "tính nợ" bằng trái.
Con đường thứ hai: đất chua khiến Cd "sống dậy"
Đây là phần ít người để ý nhất, nhưng quan trọng không kém con đường thứ nhất.
Cd có thể đã nằm trong đất, nhưng nó không phải lúc nào cũng được cây hút. Mức độ Cd "có thể hấp thu" (bioavailable) phụ thuộc rất nhiều vào pH. Khi pH đất trên 6,5, Cd có xu hướng kết tủa hoặc gắn chặt vào keo đất, cây khó với tới. Nhưng khi pH tụt xuống dưới 6 — đặc biệt ở mức 4,0–4,5 mà đất phèn Tây Nam Bộ thường gặp — Cd hòa tan mạnh vào dung dịch đất. Ở dải pH thấp, chỉ cần giảm thêm 0,2 đơn vị pH thôi, lượng Cd dễ hút có thể tăng tới 5 lần.
Bón phân → đất chua hơn → Cd cũ và mới đều "thức dậy" → cây hút nhiều hơn. Đây là vòng luẩn quẩn mà nông dân cần phá vỡ.
Vấn đề là chính việc canh tác lại làm pH giảm. Khi bón urê và DAP nhiều, vi khuẩn trong đất chuyển NH₄⁺ thành NO₃⁻ và giải phóng H⁺ — đất chua dần. Mưa nhiệt đới thì rửa trôi các cation kiềm như Ca, Mg, K, làm đất càng chua. Vườn sầu riêng ở miền Tây và Tây Nguyên thường rơi vào tình trạng pH 4,5–5,5 — là dải tệ nhất cho việc kiểm soát Cd. Đáng tiếc, đây cũng chính là dải pH mà nhiều vùng đang mở rộng diện tích sầu riêng, đặc biệt trên đất phèn cải tạo.
Một khảo sát mới năm 2025 của TS Dương Minh Viễn (Đại học Cần Thơ) đo trên vườn sầu riêng 7–8 năm tuổi ở Cần Thơ và Đồng Tháp cho thấy tổng Cd trong đất nằm trong khoảng 0,2–1,4 mg/kg. Con số này về mặt tuyệt đối không phải mức ô nhiễm nặng — nhưng khi cộng với pH thấp đặc trưng của vùng, đủ để đẩy Cd trong múi sầu riêng vượt ngưỡng 0,05 mg/kg của Trung Quốc.
Tại sao là sầu riêng, mà không phải cây khác?
Cũng câu hỏi đó: tại sao cùng vườn, cùng đất, cùng phân, mà sầu riêng "dính" trong khi nhiều cây ăn trái khác (ít nhất là chưa) chưa gặp vấn đề tương tự?
Có ba lý do đáng để bàn.
Thứ nhất, sầu riêng là cây lâu năm. Một vườn 20–30 năm tuổi nghĩa là 30 mùa rải phân, 30 mùa rễ cây hút mọi thứ có trong dung dịch đất. Cd tích lũy theo cấp số cộng. Cây ngắn ngày 3–4 tháng thì lượng tiếp xúc thấp hơn nhiều.
Thứ hai, sầu riêng "ăn lân" rất nhiều. Một nhà vườn ở Tiền Giang có thể bón 5–6 kg lân/cây mỗi vụ để kích thích ra hoa nghịch vụ — gấp nhiều lần định mức của các cây hạt. Mà như đã nói, mỗi kg phân lân là một liều Cd nhỏ tiềm tàng.
Thứ ba, ở cấp độ sinh học phân tử, Cd "lừa" cây bằng cách nhái cấu trúc của các ion kim loại có ích như Zn²⁺, Fe²⁺, Mn²⁺. Các kênh vận chuyển ở màng tế bào rễ — thuộc các họ Nramp, ZIP và HMA, đã được mô tả khá kỹ trên lúa và Arabidopsis — không phân biệt được Cd với Zn hay Mn, nên hút Cd vào rễ như hút khoáng vi lượng có ích. Khi quả sầu riêng đang lớn, dòng nhựa luyện (phloem) chuyển Zn và Ca lên múi quả, và Cd đi ké theo. Đây cũng là manh mối quan trọng cho một biện pháp xử lý: nếu ta "cho cây ăn đủ Zn", Cd sẽ bị cạnh tranh và giảm đáng kể trong quả. Sẽ nói kỹ ở phần dưới.
Phòng tránh và xử lý: từ vôi cho đến phun lá
Không có viên đạn bạc. Cách tiếp cận hiệu quả là xếp lớp 3–4 biện pháp, mỗi cái cắt 20–60% Cd, kết hợp lại có thể đưa Cd trong quả về dưới ngưỡng trong 1–2 vụ. Đây cũng đúng là hướng mà mô hình thí điểm Tiền Giang đang chạy theo Quyết định 116/QĐ-TT-VPPN (20/3/2023).
Tôi sắp xếp theo thứ tự ưu tiên "tỉ lệ chi phí/lợi ích" — từ rẻ nhất, dễ làm nhất, đến chuyên sâu hơn.
Việc đầu tiên: nâng pH bằng vôi hoặc dolomite
Đây là việc rẻ nhất, hiệu quả cao nhất, và là nền tảng để các biện pháp khác phát huy tác dụng. Bón 1–3 tấn dolomite [CaMg(CO₃)₂] hoặc đá vôi CaCO₃ trên mỗi hectare, đưa pH đất về 6,0–6,5. Dolomite ưu tiên cho vườn Tây Nguyên vì đất bazan thường thiếu Mg.
Quan trọng: bón vôi trước khi bón phân ít nhất 2–4 tuần. Nếu trộn cùng lúc, hai bên có thể "đánh nhau" — vôi bám urê làm mất N, hoặc kết tủa với phân lân làm cây không hấp thụ được.
Bằng chứng định lượng đến từ nhiều nơi. Một thí nghiệm cổ điển trên đồng thuốc lá ở Hy Lạp (Tsadilas và cộng sự, 2005) bón 3 tấn Ca(OH)₂/ha — pH tăng 0,8 đơn vị, Cd hữu hiệu trong đất giảm 40%, Cd trong lá giảm 35%; sau 4 năm hiệu ứng tích lũy lên hơn 60%. Một nghiên cứu dài hạn 7 năm trên đất lúa miền Nam Trung Quốc, bón vôi hai lần mỗi năm, ghi nhận giảm 51–90% Cd trong hạt mà năng suất không hề tụt (Plant and Soil, 2023). Cơ chế đơn giản: pH lên, Cd bị "khóa" lại trong đất, cây không với tới.
Đổi sang phân lân Cd thấp
Đây là chỗ ngành phân bón Việt Nam có cơ hội thực sự. Hiện tại, không có cách nào để nông dân biết bao DAP họ mua có Cd cao hay thấp — không có nhãn, không có công bố. Nếu một nhà sản xuất chủ động test và công bố hàm lượng Cd ≤ 20 mg/kg P₂O₅ trên bao bì, sản phẩm đó sẽ lập tức có giá trị khác trên thị trường vùng trồng xuất khẩu.
Cụ thể, có ba lựa chọn nguồn lân "an toàn":
- DAP, MAP làm từ apatite Lào Cai — quặng nội địa có Cd cực thấp.
- Phân nhập khẩu từ Nga (ví dụ PhosAgro) hoặc các nguồn dùng quặng magma.
- Phân lân nung chảy (CMP — calcium magnesium phosphate): sản phẩm này không chỉ Cd thấp, mà còn nâng pH đất khi bón. Một nghiên cứu năm 2024 trên rau diếp công bố trên Toxics cho thấy ở cùng liều P₂O₅, DAP làm Cd trong rau tăng 73,7%, SSP tăng 90,9%, còn CMP giảm Cd ở liều cao. Đây là "phân hai trong một": vừa cung lân, vừa cải tạo đất chua.
Doanh nghiệp phân bón Việt Nam nào chủ động công bố Cd thấp trên bao phân sẽ có lợi thế cạnh tranh thực sự với vùng trồng xuất khẩu — không chỉ sầu riêng mà cà phê, hồ tiêu, thanh long, măng cụt cũng đang chờ.
Biochar — tận dụng phế phẩm sẵn có
Việt Nam dư thừa nguồn nguyên liệu để làm biochar: vỏ trấu, vỏ cà phê, bã mía, lõi ngô. Ủ nhiệt phân các nguyên liệu này ở 400–600°C trong điều kiện yếm khí sẽ tạo than sinh học có diện tích bề mặt lớn, mang nhiều nhóm chức -COOH, -OH có khả năng giữ Cd qua trao đổi ion và kết phức bề mặt. Bón 3–5 tấn biochar/ha vào vùng tán cây, có thể trộn cùng phân hữu cơ để tăng hiệu quả.
Tổng hợp meta-analysis công bố trên Science of the Total Environment năm 2024 (gộp dữ liệu nhiều thí nghiệm từ 2000–2023) cho thấy biochar mùn cưa giảm trung bình 25% Cd trong hạt lúa; biochar vỏ trấu giảm 13%. Một thí nghiệm đồng ruộng (Zheng và cộng sự, Scientific Reports, 2022) cho kết quả ấn tượng hơn: bón biochar vỏ trấu ở mức 2% khối lượng đất, kết hợp đá vôi, làm Cd trong hạt lúa mì giảm 38,5% và pH đất tăng 28%. Trên đất chua nặng, có nghiên cứu báo cáo Cd trong gạo lứt giảm tới 58%.
Lưu ý: hiệu quả biochar phụ thuộc vào nguyên liệu, nhiệt độ nung, và pH đất ban đầu. Nói chung, biochar có pH kiềm sẵn (như vỏ trấu nung khoảng 7,5–8,5) sẽ hiệu quả nhất trên đất chua.
Cây trồng xen — bài học từ Ấn Độ
Phần này tôi đặc biệt thích vì Ấn Độ đã làm trước Việt Nam rất lâu và có nhiều dữ liệu thực tế. Khái niệm "phytoremediation" — dùng cây xử lý đất ô nhiễm — được Ấn Độ ứng dụng nhiều trên đất bị ô nhiễm bởi nước thải công nghiệp, và "siêu sao" của ngành này là cây cải dầu Ấn Độ (Brassica juncea).
Hai bài báo của nhóm Goswami & Das (2017 trên International Journal of Phytoremediation; 2019 trên Environmental Pollution) đáng để đọc nguyên bản. Trong nghiên cứu 2019, họ trồng 80 giống cải dầu khác nhau trên đất nhiễm Cd-Pb, thì các giống mã IM-25, IM-13, IM-65 đạt hệ số chuyển vị (translocation factor) tới 3,38 — nghĩa là Cd trong thân lá cao gấp hơn 3 lần Cd trong rễ, tức cây "kéo" Cd từ đất lên rồi lưu vào sinh khối có thể thu hoạch. Trong nghiên cứu 2017, trồng xen cải dầu với cây tầm ma (Urtica dioica) ở mật độ 50 cây/m², chỉ trong 60 ngày đã giảm 38% Cd tổng trong đất.
Mô hình Tiền Giang đang trồng xen bạc hà, rau nhút, rau má, cải làn giữa các hàng sầu riêng. Đây không phải sáng kiến tự phát mà chính là vận dụng nguyên lý phytoremediation kiểu Ấn Độ. Có một điểm cực kỳ quan trọng: sinh khối cây trồng xen sau thu hoạch tuyệt đối không được dùng làm thức ăn cho người hay gia súc, vì Cd nằm trong đó. Phải xử lý như chất thải đặc biệt — hoặc đốt nung ở nhiệt độ cao, hoặc chôn ở khu vực được kiểm soát.
Hạn chế của phytoremediation: chỉ "rửa" được tầng đất mặt ~20 cm, và cần 3–5 năm để thấy hiệu quả rõ rệt. Đây là cờ chạy đường dài, không phải cứu cánh tức thời.
Phun lá Zn, Se, Si — đòn cuối trước khi quả chín
Đây là biện pháp can thiệp gần thu hoạch nhất, tác động trực tiếp lên Cd trong quả. Nguyên lý: cây cần Zn để chuyển hóa, nếu thiếu Zn nó sẽ "lấy nhầm" Cd qua các kênh vận chuyển chung. Phun Zn lá khi quả đang phát triển sẽ làm cây "thỏa mãn" với Zn, đóng bớt cửa hút Cd. Tương tự, Se cạnh tranh với Cd ở mức tế bào, còn Si tăng cường thành tế bào và giảm chuyển vị Cd qua xylem.
Một meta-analysis trên Journal of Hazardous Materials (2024, gộp hơn 1.600 quan sát ghép cặp) cho thấy bổ sung selen — đặc biệt dạng nano-Se liều thấp — giảm 37% Cd trong hạt lúa. Phun ZnSO₄ 0,5% trong thời kỳ tạo hạt giảm Cd trong hạt lúa mì 14–22%. Nano-silica phun vào kỳ trổ hoa giảm 31–65% Cd trong hạt lúa (Chen và cộng sự, Environ. Sci. Pollut. Res., 2018). Axit hữu cơ nhỏ như citric acid, asparagine, glycine phun lá cũng giảm Cd 14–38%.
Khuyến nghị áp dụng cho sầu riêng (chưa có thí nghiệm trực tiếp trên sầu riêng, nên ngoại suy thận trọng từ các cây đã nghiên cứu): phun ZnSO₄ 0,4–0,5% kết hợp sodium selenite 50–100 mg/L, có thể thêm nano-Si, vào ba thời điểm — 30 ngày, 60 ngày, và 90 ngày sau khi quả đậu. Đây là can thiệp khả thi nhất để hạ Cd trong múi quả ngay trong vụ này, trong khi chờ các biện pháp đất phát huy tác dụng dài hạn.
Vi sinh và nấm cộng sinh
Lớp cuối là vi sinh. Nấm cộng sinh kiểu arbuscular mycorrhizal (AMF) — như Funneliformis caledonium hay Rhizophagus intraradices — tạo mạng sợi quanh rễ cây, tiết ra glycoprotein chelate Cd, ngăn không cho Cd vào rễ. Trên cây táo dại Malus hupehensis, AMF đạt 62–71% xâm chiếm rễ và làm giảm đáng kể Cd ở phần trên mặt đất (Zhuang và cộng sự, 2025). Một số vi khuẩn như Pseudomonas và Bacillus cũng có khả năng tương tự. Tiền Giang đang dùng các chế phẩm vi sinh trong Giải pháp 4 của Quyết định 116.
Bộ quy trình hành động cho một vườn 1 hectare
Để dễ chia sẻ với người làm vườn, tôi gói lại thành lịch theo mùa:
Trước mùa khô: Lấy mẫu đất ở 4–6 điểm/ha, đo pH, EC, Cd tổng và Cd dễ hút (chiết bằng DTPA), carbon hữu cơ. Đây là nền dữ liệu để biết vườn mình đang ở đâu.
Mùa khô: Bón 1–3 tấn dolomite/ha (tùy pH ban đầu) + 3–5 tấn biochar/ha vào vùng tán. Chờ ít nhất 2–4 tuần rồi mới bón phân lân — nếu có thể, đổi sang loại có chứng chỉ Cd thấp hoặc dùng CMP. Trồng xen bạc hà, rau nhút, cải làn giữa các hàng cây.
Mùa mưa, giai đoạn đậu quả: Phun lá ZnSO₄ 0,4–0,5% + sodium selenite 50–100 mg/L vào 30, 60, 90 ngày sau khi quả đậu. Tiêm chế phẩm AMF hoặc Bacillus khi cây bung đọt. Chia nhỏ liều urê, dùng NPK cân bằng kèm vi lượng Ca, Mg, B, Zn.
Trước thu hoạch: Lấy mẫu quả ít nhất 7 ngày trước khi bẻ. Loại bỏ các lô có Cd ≥ 0,04 mg/kg — đặt biên độ an toàn 10% dưới ngưỡng 0,05 của Trung Quốc. Ghi chép đầy đủ trong hệ thống truy xuất nguồn gốc số theo Quyết định 5272/QĐ-BNNMT (13/12/2025).
Một suy nghĩ cuối
Cadimi không phải vấn đề sau thu hoạch. Cadimi không phải vấn đề của phòng thí nghiệm cửa khẩu. Cadimi là vấn đề của hóa học đất và chất lượng phân bón — tích lũy âm thầm qua hàng chục năm, rồi bùng phát khi một thị trường lớn tự nhiên siết tiêu chuẩn.
Đáng buồn là cuộc khủng hoảng này lẽ ra có thể tránh được nếu ngành phân bón và ngành trồng trọt nói chuyện với nhau sớm hơn. Thái Lan đã làm điều đó từ lâu: hàng trăm phòng lab cấp vườn, bản đồ Cd theo từng tỉnh, kiểm tra phân bón nhập khẩu nghiêm ngặt. Họ giữ được thị trường trong khi chúng ta đang phải xây lại từ đầu.
Tin tốt là khoa học có sẵn, công cụ có sẵn, và đa số biện pháp đều rẻ. Bón vôi, biochar từ vỏ trấu, trồng xen rau, phun lá Zn — không có gì cao siêu, không có gì phải nhập khẩu công nghệ. Cái khó là tổ chức: ai test phân? Ai cấp chứng chỉ? Ai chịu trách nhiệm khi một vườn 30 năm có Cd tích lũy?
Ngành phân bón Việt Nam có một cơ hội: doanh nghiệp nào chủ động công bố Cd thấp trên bao phân của mình sẽ chiếm được lòng tin của vùng trồng xuất khẩu — không chỉ sầu riêng, mà cà phê, hồ tiêu, thanh long, măng cụt cũng đang đợi. Còn với người nông dân, ba việc thôi: bón vôi trước khi bón lân, kiểm tra đất chứ đừng chỉ kiểm tra quả, và đừng bỏ qua những thứ rẻ tiền nhưng hiệu quả như biochar từ vỏ trấu nhà mình.
Sầu riêng Việt Nam vẫn còn cửa giữ vị thế tỷ đô tại Trung Quốc. Nhưng cánh cửa đó được mở bằng khoa học đất, không phải bằng may mắn.
Ghi chú nguồn
Dữ liệu thương mại tổng hợp từ Bộ Nông nghiệp và Môi trường Việt Nam, VietnamPlus, Produce Report (2024–2025). Tiêu chuẩn GB 2762-2017/2022 của Trung Quốc; EU Regulation 2019/1009. Nghiên cứu phytoremediation tham khảo từ Goswami & Das (2017, Int. J. Phytoremediation; 2019, Environmental Pollution); khảo sát Cd trong phân và đất Punjab công bố trên Frontiers in Soil Science (2025). Meta-analysis biochar và foliar Zn/Se/Si: Wang et al. (2024, STOTEN), Sun et al. (2024, J. Hazardous Materials), Chen et al. (2018, ESPR), Tsadilas et al. (2005, Comm. Soil Sci. Plant Anal.). Khảo sát Cd đất sầu riêng tại Cần Thơ–Đồng Tháp: TS Dương Minh Viễn, Đại học Cần Thơ, công bố giữa năm 2025. Các con số kỹ thuật trong bài nên được kiểm chứng lại từ nguồn gốc trước khi sử dụng cho mục đích chính thức.